Trang chủ Giải trí 10 ngày nằm viện chỉ 1 người đi thăm, về nhà tôi xin cưới luôn cô ấy

10 ngày nằm viện chỉ 1 người đi thăm, về nhà tôi xin cưới luôn cô ấy

qua admin
0 nhận xét

Giữa năm 2021, Vương Phạm (Phạm Đình Quốc Vương, SN 1991) bất ngờ xuất hiện trong 1 clip của Khoa Pug và nhận về rất nhiều sự quan tâm của dân mạng Việt. Ở thời điểm đó, anh đã được biết là triệu phú đô la, sở hữu 1 công ty marketing và công nghệ đồng thời nắm trong tay nhiều BĐS triệu đô.

Hiện tại, công ty của Vương Phạm kinh doanh bằng cách viết phần mềm giúp các tiệm nail marketing và quản lý khách hàng. Doanh thu đến từ 2 nguồn là 15.000 tiệm nail đang dùng phần mềm này và thu về 200 – 250 đô/ tháng/ tiệm (khoảng 4,7 – 5,8 triệu đồng) đồng thời Vương đang mở rộng thêm về thanh toán cho các tiệm nail này.

Ngoài ra Vương Phạm cũng là một YouTuber được nhiều người yêu quý vì vẻ ngoài chất phác, giản dị. Tại đây anh chia sẻ về chuyện đất đai, những dự án mà mình đang thực hiện và làm trang trại, sở thú,… Kênh của triệu phú 31 tuổi này đang có 1,16 triệu người đăng ký và hơn 101 triệu lượt xem toàn kênh.

Mới đây, Vương Phạm đã về Việt Nam và có buổi gặp gỡ, chia sẻ tại trường Cao Đẳng FPT Polytechnic (Hà Nội).

Người mới giàu thích thể hiện, người giàu thực sự thì không

Có ý kiến cho rằng anh nổi tiếng được như hiện tại là nhờ xuất hiện trên kênh YouTube của Khoa Pug. Anh nghĩ sao?

Đây là thông tin chính xác. Hồi nào đến giờ mình chỉ làm thôi chứ không để ý nhiều. Sau này khi Khoa sang Mỹ thì mình có liên hệ với bạn ấy đến chơi, review trang trại của Vương. Và điều này làm cuộc sống của Vương hơi đảo lộn. Một người đang bình thường xong tự nhiên nổi tiếng cái mệt quá.

Hiện tại, tình bạn giữa anh và Khoa thế nào? Hai người còn liên lạc thường xuyên không? Anh có biết và có ủng hộ chuyện kéo chân của Khoa không?

Khoa là 1 người rất nổi tiếng còn mình chỉ muốn yên ổn làm ăn nên nhiều khi cũng không muốn ảnh hưởng đến nhau. Bản thân Vương không muốn nói nhiều về cuộc sống của Khoa, các bạn nếu có thắc mắc gì cứ theo dõi kênh của Khoa thì từ từ sẽ có câu trả lời. Vương chỉ muốn yên tĩnh làm ăn, nhiều khi nổi tiếng quá nó dở chứ không phải hay.

Cụ thể, Vương được gì và mất gì từ sự nổi tiếng này?

Trong làm ăn kinh doanh, sự nổi tiếng cá nhân không giúp ích được gì cả nên Vương chỉ nắm chắc việc kinh doanh của mình. Khi đã lỡ nổi tiếng rồi thì Vương thấy hại nhiều hơn lợi. Những chuyện cá nhân đều bị lôi ra, thành tâm điểm bị tấn công.

Triệu phú Vương Phạm kể về thời “ở tận đáy xã hội”: 10 ngày nằm viện chỉ có 1 người đi thăm mỗi ngày, về nhà tôi xin cưới cô ấy luôn - Ảnh 2.

Rất am hiểu về marketing nhưng Vương lại nói rằng không thích nổi tiếng lắm. Liệu có mâu thuẫn ở đây?

Vương đọc sách và thấy sự nổi tiếng sẽ trải qua 2 thời kỳ. Một là bạn sẽ nổi lên rất nhanh và người ta tung hô bạn, thời kỳ thứ 2 là diễn biến tiêu cực và lôi bạn xuống. Vương đã trải qua cả 2 rồi. Ở thời kỳ thứ 2, chuyện là của người ta mà mình xen vào, không có gì lợi gì nhưng mình đứng ra giúp thì lại thành cái cớ để người khác chà đạp. Lúc bị người ta chà đạp Vương đã nói với mọi người: “Nếu Vương vượt qua được thì Vương sẽ nổi tiếng luôn còn nếu không thì sẽ bị chà đạp hoài”. Và Vương đã vượt qua, Vương vẫn là Vương, vẫn cố gắng hết mình. Còn nếu Vương có lừa ai thì họ sẽ lên tiếng ngay thôi, mình có 15.000 khách hàng mà.

Là triệu phú đô la nhưng lại chia sẻ 1 lối sống giản dị, đây có phải là 1 cách để anh lấy được sự đồng cảm và yêu mến từ số đông?

Vương gặp rất nhiều người giỏi và giàu, rất giàu. Một người bạn của Vương có sân bay riêng, ngày đi làm ở Houston tối đáp máy bay về cái trang trại 17.000 mẫu Anh (1 mẫu Anh tương đương với hơn 4.000m2), nuôi tê giác, nuôi hươu cao cổ,… rồi mua xe tăng, mua đủ thứ để đó nhưng sống vô cùng giản dị. Nó bận đồ mà nhìn vô không ai biết nó là đại gia mà khi tưởng tài xế luôn đó. Rồi có bà kia bán cho Vương miếng đất 10 triệu đô, là 1 trong những gia đình giàu nhất ở Houston. Bà ấy có không biết bao nhiêu trang trại, có miếng chỉ để thả mấy con ngựa vô chơi cho vui trong khi tiền nuôi mấy con ngựa là 300.000 đô/ năm (khoảng 7 tỷ đồng). Nhưng bà ấy dùng cái ví thua xa ví đi chợ của mấy bà ở Việt Nam. Đó là cái ví đan bằng len, tàn tạ. Hôm mua đất, 2 bên gặp nhau ở 1 tòa nhà vô cùng sang trọng để ký hợp đồng thì bà ấy đặt cái ví len cái cạch lên bàn vậy thôi, hoàn toàn đối lập.

Vương rút ra được 1 điều là chỉ có người mới giàu thích thể hiện còn người đã thực sự giàu thì không. Vương là kiểu sống không thích thể hiện, mặc ai muốn nói mình lèo xèo hay sao cũng kệ, không quan tâm làm gì.

Triệu phú Vương Phạm kể về thời “ở tận đáy xã hội”: 10 ngày nằm viện chỉ có 1 người đi thăm mỗi ngày, về nhà tôi xin cưới cô ấy luôn - Ảnh 3.

Trước đây Vương đã có phong cách như vậy hay sau này mới có?

Phong cách giản dị có từ thời ông bà Vương nhưng lúc mới có tiền mình cũng mua đồ hiệu, quần áo hiệu,… các thứ. Vương mua bộ vest 3.000 đô (khoảng 70 triệu đồng) về mặc xem cảm giác ra sao thì thấy nó vô nghĩa. Cái áo mắc tiền chưa chắc đã thoải mái và phù hợp với mình bằng cái áo rẻ tiền. Đúng là có thử và trải qua giai đoạn xe xua đua đòi rồi mới thấy nó không quan trọng với mình.

Triệu phú Vương Phạm kể về thời “ở tận đáy xã hội”: 10 ngày nằm viện chỉ có 1 người đi thăm mỗi ngày, về nhà tôi xin cưới cô ấy luôn - Ảnh 4.

Có được 1 triệu đô đầu tiên, cầm hết đi mua nhà không nghĩ nhiều

Vương có ý tưởng và động lực khởi nghiệp bắt đầu từ đâu?

Lúc đó mình cũng đi bưng bê như bao bạn sinh viên khác để trang trải cuộc sống. Mình tình cờ gặp 1 khách hàng, ông này hay dùng thẻ trên Amazon để thanh toán tiền. Mà lúc đó Vương thấy ổng rảnh lắm, bình thường người ta đi ăn để vào làm hoặc đi làm về rồi ăn còn ông này chỉ đi ăn lúc quán vắng người. Sau vài lần gặp, mình hỏi ổng làm nghề gì thì biết buôn bán online trên sàn điện tử Amazon. Bây giờ nghe thấy nó thường lắm nhưng 14 năm về trước Vương nghe như người trên sao Hỏa xuống vậy. Hóa ra làm online cũng kiếm tiền được!

Sau đó một đứa em họ đưa cho mình 1 cái game, Vương mới lấy ý tưởng của ông khách đó, mang lên mạng bán. Vốn khởi nghiệp của Vương là 5 đô (khoảng 117.000 đồng) nhưng mà được cho gối đầu, nghĩa là nó kêu “Anh cầm game này bán đi, bán được bao nhiêu thì đưa em 5 đô thôi”. Lúc đó Vương mang lên eBay bán, đính kèm vài dòng giới thiệu nói ai mua giá nào cũng bán, vận chuyển miễn phí các thứ. Vương để 7 ngày trên đó mà không ai mua, mãi đến khi gần cuối người ta bỗng nhiên đấu giá ầm ầm và lên được 39 đô (khoảng 911.000 đồng). Đem trừ các khoản chi phí và trả tiền cho đứa em xong thì mình được 15 đô (khoảng 350.000 đồng), mình nghĩ: “Ủa sao mình kiếm 15 đô dễ quá vậy? Bằng 3 tiếng đi bưng nhà hàng” nên bắt đầu kinh doanh. Vài tuần sau Vương gom hết game của mấy đứa em, bạn bè của nó nữa để đem đi bán.

Sau khi bán hết game cũ của mấy đứa em lẫn bạn nó ở trường thì được 5.000 đô (khoảng 117 triệu đồng), cảm thấy rất vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng lúc gom hết rồi nên có gì nữa đâu mà bán. Sau đó mình đi nhà sách đọc thì vô tình tìm được 1 cuốn sách về kinh doanh, bày cách mua hàng từ đâu, nguồn hàng thế nào,… thì mới biết để làm theo. Đến bây giờ mình vẫn biết ơn ông tác giả đó!

Đâu là những dấu mốc quan trọng nhất trong hành trình khởi nghiệp của Vương?

Thứ nhất là 15 đô đầu tiên như mình vừa kể.

Thứ 2 là lúc mình có 1 triệu đô đầu tiên. Quá là khó khăn đi! Kiếm từ 1 lên 1 triệu khó vô cùng nên rất vui. Ngày hôm đó lấy được 1 triệu đô mua liền cái nhà, khỏi nói nhiều.

Triệu phú Vương Phạm kể về thời “ở tận đáy xã hội”: 10 ngày nằm viện chỉ có 1 người đi thăm mỗi ngày, về nhà tôi xin cưới cô ấy luôn - Ảnh 5.

Anh từng chia sẻ rằng mình đã nhiều lần gục ngã khi khởi nghiệp. Anh có thể kể lại cú ngã nhớ đời nhất mà mình gặp phải không?

Hồi đó mình là bán đồ online thì đâu biết khai thuế thế nào. Tự nhiên 1 ngày đẹp trời bên sở thuế xuống hỏi thăm, hỏi “Sao ông bán nhiều quá mà không khai thuế đi, tổng số tiền thuế cũng cả triệu đô rồi đó”. Lúc đó mình sợ lắm và mới hiểu sự quan trọng của luật pháp. Thật ra mình có nghiên cứu đó. Mình lên mạng tra: “Bán hàng online có phải khai thuế không?” thì ông Google trả lời là “Không”. Nghe mừng quá trời nên cứ bán thôi. Nhưng đúng ra là bán ít thì không phải khai thuế còn bán lên hàng mấy triệu đô thì phải khai rồi. Sau đợt đó mình mướn kế toán, kiểm toán, luật sư,… để hỗ trợ. Tiền mướn luật sư thì 5.000 đô, còn thuế là 500 đô (khoảng 11,7 triệu đồng). Từ đó trở đi mình đóng thuế đầy đủ. Đó cũng là lúc khó khăn nhất trong đời.

Nhưng đúng là khi khó khăn nhất, ở tận đáy xã hội mới biết những người ở bên cạnh mình quý giá thế nào và nhờ đó mà tìm được vợ mình bây giờ. Lúc mình đang ở trạng thái ai cũng bỏ rơi, xuống tinh thần, xuống sức khỏe và bệnh 10 ngày, chỉ có duy nhất bà xã đi thăm mỗi ngày. Rồi về là xin phép cưới luôn chứ không tìm được người nào như vậy nữa.

Vợ chồng Vương Phạm (Ảnh: FBNV)

Triệu phú Vương Phạm kể về thời “ở tận đáy xã hội”: 10 ngày nằm viện chỉ có 1 người đi thăm mỗi ngày, về nhà tôi xin cưới cô ấy luôn - Ảnh 7.

Làm thế nào để anh vực lên tinh thần và khởi nghiệp tiếp?

Lúc có vợ, có con rồi mình mới thật sự cố gắng. Trước hết mình cố gắng vì bản thân, gia đình, phải kiếm miếng cơm manh áo cho vợ con.

Nghỉ hưu sớm là 1 ý tưởng rất hay, Vương cũng muốn

Theo anh, sinh viên muốn khởi nghiệp thì nên bắt đầu từ đâu?

Hôm nay, Vương cố tình mặc áo xanh công nhân như thế này vì Vương từng làm nhân viên dọn vệ sinh trong công ty của bà ngoại. Vương sinh ra trong gia đình tương đối khá giả, không giàu và cũng không nghèo. Nhưng gia đình cho Vương xuất phát rất thấp, chơi với những bạn ở quê, bắt cóc nhái, bắt rắn ngoài đồng để kiếm tiền. 15 – 16 tuổi thì đi làm công nhân rồi sang Mỹ cũng đi bưng bê.

Sau này khi khởi nghiệp thì như đã nói, vốn khởi điểm của Vương là 5 đô gối đầu. Vốn Vương không có nhiều thì các bạn cũng vậy thôi, làm từ những thứ nhỏ, làm từ dưới làm lên chứ lớn quá dễ gãy nhưng nên va chạm từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường để xem mình thích hợp với cái gì.

Triệu phú Vương Phạm kể về thời “ở tận đáy xã hội”: 10 ngày nằm viện chỉ có 1 người đi thăm mỗi ngày, về nhà tôi xin cưới cô ấy luôn - Ảnh 8.

Và không phải làm giám đốc, làm triệu phú mới hạnh phúc. Có 1 nghiên cứu của Mỹ là người ta chỉ cần kiếm 70.000 đô/ năm (khoảng 1,6 tỷ đồng) là thấy hạnh phúc nhất. Khi lên 100.000 đô (hơn 2,3 tỷ đồng), tỷ lệ hạnh phúc giảm xuống và lên đến 1 triệu đô lại càng ít hạnh phúc hơn nữa. Và bản thân Vương thấy đúng như vậy, càng lên cao càng nhức đầu. Giờ cho Vương quay lại thì mình sẽ chọn cuộc sống hạnh phúc hơn, làm ít đi, dành nhiều thời gian cho con cái hơn. Mấy đứa con Vương cứ hỏi “Daddy đâu rồi?”, “Ba đâu rồi?”,… Thế nên Vương nghĩ các bạn làm sao để đạt được mốc 70.000 đô là được rồi. Ai cũng chỉ sống ngần đó năm thì lên cao làm gì, đấu đá làm gì rồi đến lúc nhìn lại mới thấy những lúc khó khăn như hồi sinh viên mới là lúc hạnh phúc. Phút giây hạnh phúc nhất là được ở cạnh gia đình mình, có ông bà, bố mẹ vợ con đầy đủ chứ không phải lúc thành triệu phú.

Vậy động lực gì khiến anh tiếp tục đến hiện tại?

Là lỡ lớn vậy rồi thì phải đi thôi chứ không dừng lại được nữa.

Công ty càng ngày càng phát triển, càng nhiều nhân viên. Hồi là startup, công ty chỉ có mấy anh em mà lương thì không đủ sống, đi lại bằng xe cà tàng thôi. Lúc đó Vương đã đứng trước mọi người và nói thế này: “Mấy anh em cứ đồng hành, gắn bó với Vương, Vương hứa là trong vòng 3 năm nữa mọi người sẽ có nhà mới, xe mới. Mọi người hãy tin tưởng ở Vương”. Lúc đó có 1 bạn cười và nhìn kiểu không tin tưởng Vương làm Vương nhớ mãi. Nhưng đúng hẹn 3 năm sau, mọi người đã có được nhà mới, khoảng 400 – 500.000 đô (khoảng 9,3 – 11,7 tỷ đồng) có khi chạy xe xịn hơn cả Vương. Họ chính là động lực để Vương tiếp tục phấn đấu.

Theo anh, làm sao để xác định được đầu ra khi khởi nghiệp?

Cái này cứ quan sát trong cuộc sống. Con người có bản năng lười biếng nên mình làm những thứ đảm bảo sự lười biếng là sẽ thành công. Nhìn chung mình thấy cái gì bất tiện thì mình tìm cách giải quyết sự bất tiện đó.

Triệu phú Vương Phạm kể về thời “ở tận đáy xã hội”: 10 ngày nằm viện chỉ có 1 người đi thăm mỗi ngày, về nhà tôi xin cưới cô ấy luôn - Ảnh 9.

Bây giờ có nhiều người trẻ đặt mục tiêu nghỉ hưu sớm trong khi nhiều triệu phú, tỷ phú vẫn làm việc. Anh nghĩ sao về trào lưu này?

Vương nghĩ các bạn đó hay. Mình không biết sẽ sống được bao nhiêu lâu, tính ra cũng không nhiều. Vì vậy nếu mình phấn đấu được để nghỉ hưu sớm, có thời gian bên cạnh gia đình, người thân, con cái thì khuyến khích. Đó là điều tuyệt vời. Nếu làm được thì Vương cũng làm.

Cảm ơn Vương vì những chia sẻ!

https://kenh14.vn/trieu-phu-vuong-pham-ke-ve-thoi-o-tan-day-xa-hoi-10-ngay-nam-vien-chi-1-nguoi-di-tham-ve-nha-toi-xin-cuoi-luon-co-ay-20220729113006747.chn

You may also like

Để lại một bình luận