Trang chủ Giải trí Làm sao để vượt qua giai đoạn thử thách hôn nhân

Làm sao để vượt qua giai đoạn thử thách hôn nhân

qua admin
0 nhận xét

Tôi 35 tuổi, chồng kém một tuổi, cưới nhau được năm năm, do khó có con nên đầu năm 2021 tôi mới sinh bé trai đầu lòng.

Vợ chồng tôi đều là nhân viên văn phòng, thu nhập tương đương nhau, mỗi người trên 30 triệu đồng hàng tháng. Trước khi cưới chúng tôi làm cùng công ty. Hồi đó anh tay trắng, không có tiền tiết kiệm, sống cùng bố mẹ. Sau khi kết hôn, chúng tôi sống chung với bố mẹ chồng khoảng một năm thì bố mẹ sang Mỹ định cư.

Vợ chồng sống rất hạnh phúc trong khoảng thời gian này, việc gì cũng chia sẻ với nhau như ăn uống, du lịch trong và ngoài nước, kinh tế thoải mái. Hàng ngày anh chở tôi đi làm, lúc đó lương mỗi người chúng tôi chưa tới 20 triệu đồng một tháng. Mỗi tháng chồng chỉ giữ lại năm triệu đồng để tiêu, còn lại giao cho tôi. Anh bảo tôi quản lý tiền bạc tốt, biết tiết kiệm và vun vén gia đình. Chúng tôi cùng dành dụm, mật khẩu tài khoản ngân hàng của tôi công khai, chồng có thể vào kiểm tra bất cứ lúc nào nếu muốn.

Sau khoảng một năm, anh bảo tôi rút tiết kiệm rồi mua USD, tôi mua 3.000 USD. Sau đó tôi thấy tin nhắn báo tài khoản vừa rút 50 triệu đồng. Tôi hoảng hồn gọi cho chồng, anh bảo chắc ngân hàng bị lỗi gì đó, để anh gọi kiểm tra. Sau đó anh bảo cứ chờ ngân hàng kiểm tra, nhưng trực giác tôi sinh nghi và tra hỏi. Anh nhận đã rút 50 triệu đồng đó và cả 3.000 USD tiền mặt để gửi sang Mỹ cho bố mẹ, họ mới sang Mỹ nên cần 5.000 USD để xoay xở cuộc sống. Tôi cũng buồn và giận anh mấy ngày vì giấu giếm vợ, sau đó cho qua vì nghĩ anh hiếu thảo. Anh hứa sau này sẽ nói với tôi trước khi làm và bảo tôi có thể đổi mật khẩu tài khoản cho yên tâm.

Hai năm sau, anh nói dạo này hacker hay xâm nhập vào app ngân hàng, phải đặt mật khẩu thật khó, anh làm IT, biết nên đặt như thế nào. Tôi nghe theo, thay đổi mật khẩu và rồi 100 triệu đồng trong tài khoản lại biến mất. Tôi tra hỏi, anh nhận đã rút để đầu tư làm ăn với bạn. Tôi rất buồn, cảm giác bị lừa hết lần này tới lần khác nhưng anh tỏ ra hối hận, nói do tánh tôi không thích mạo hiểm, anh sợ tôi không ủng hộ nên mới tự quyết. Khi kinh doanh có lời, anh hứa trả tôi cả gốc lẫn lời. Sau một năm anh đưa tôi bốn triệu đồng, bảo đó là tiền lời, tiền gốc anh sẽ tiếp tục đầu tư. Năm tiếp theo anh bảo thất bại, mất trắng rồi. Vào thời điểm vàng 45 triệu đồng một lượng, tôi dự sẽ còn lên cao nên bàn với chồng rút toàn bộ tiết kiệm để mua vàng. Anh đồng ý, vợ chồng chở nhau đi mua 20 lượng vàng miếng, khi đó tôi bầu bảy tháng. Trước khi tôi đi sinh một tháng, anh nghỉ việc ở công ty, lấy lý do muốn thay đổi công việc và để tiện chăm con phụ tôi mấy tháng đầu.

Tôi sinh xong, vợ chồng dọn về nhà ngoại để ba mẹ tôi phụ chăm cháu. Mấy tháng đầu chăm con mọn vất vả, tôi và chồng hay cãi nhau, lần nào cãi xong anh cũng bỏ về nhà bố mẹ mấy ngày, bỏ mặc tôi thức đêm một mình chăm con. Tới tháng thứ ba, tôi phát hiện toàn bộ số vàng đã mất sạch, anh bảo đã bán để gửi tiền cho bố mẹ mượn, sau này bố mẹ sẽ bán nhà và trả lại gấp đôi. Tôi rất đau và khóc nhiều, anh trách tôi coi trọng tiền bạc hơn tình thân. Rồi sự thật đau đớn hơn rất nhiều khi tôi phát hiện ra bố mẹ không hề vay mượn gì, cả số tiền 5.000 USD ngày xưa cũng là anh bịa ra, bố mẹ không hay biết gì cả. Tôi như sụp đổ hoàn toàn về chồng, không ngờ anh lừa tôi hết lần này tới lần khác.

Anh thừa nhận đã lấy vàng đi đầu tư và bị mất sạch, hứa sẽ cày trả lại tôi phân nửa số vàng đã mất. Tôi rất đau nhưng nhìn con còn chưa tròn tuổi mà cố gắng vượt qua cú sốc này, tha thứ cho anh để giữ gìn gia đình. Từ biến cố này, chồng thay đổi tâm tính, không còn yêu thương và chiều chuộng tôi như xưa. Tôi cảm giác như anh xem vợ là chủ nợ, anh là con nợ, nhìn thấy tôi là thấy áp lực. Anh không trò chuyện với tôi như trước, luôn giữ khoảng cách.

Chuyện tiền bạc ngày xưa là đóng góp chung, giờ anh xem đó là tiền trả nợ, đưa cho tôi tức là tiền của tôi, không còn là của anh nữa. Tôi thắc mắc nếu tiền tháng anh đưa tôi tính là tiền trả nợ, vậy tiền chi tiêu sinh hoạt gia đình thì tính như thế nào? Anh bảo lương tôi dư sức lo cho gia đình rồi, để anh trả hết nợ rồi tính tiếp. Anh còn đề nghị là anh sẽ về nhà bố mẹ ở, cuối tuần qua thăm con để khỏi phát sinh chi phí từ anh. Mỗi lần chúng tôi cãi nhau qua chat (tôi không muốn to tiếng trong nhà để ba mẹ nghe thấy, ba mẹ còn không biết chuyện số vàng), dù là chuyện chăm con hay những vấn đề vu vơ thì anh cũng nói do tôi khinh thường chồng thất bại, coi thường chồng và lại bỏ về nhà bố mẹ.

Tôi buồn, khóc rất nhiều nhưng cố giấu ba mẹ, bởi có biết ba mẹ cũng chẳng thể giúp đỡ gì, chỉ thêm buồn. Tôi từng nghĩ đến việc ly hôn nhưng con rất theo ba, anh cũng rất thương yêu con. Ngoài chuyện tiền bạc, anh rất tốt với con. Anh nói những việc đã làm chỉ vì muốn kiếm tiền nhanh, mua nhà cho vợ con sống sung túc, giờ anh thất bại thì có nói gì đi nữa cũng vô ích, đều là lỗi của anh. Hôn nhân của chúng tôi thật sự quá mong manh trong giai đoạn này, tôi càng thương anh bao nhiêu thì càng cảm thấy bị tổn thương bấy nhiêu, đêm nào cũng khóc, nhìn con mà đau lòng.

Khó khăn lắm chúng tôi mới có đứa con, giờ tôi không thể cho nó gia đình hạnh phúc thì thật có lỗi. Mỗi lần anh bỏ đi, con cứ ngóng ở cửa kêu “papa” mà tôi buồn rơi nước mắt. Tôi nên suy nghĩ tích cực như thế nào để vượt qua giai đoạn khó khăn này? Anh bảo nếu tôi muốn ly hôn anh sẽ ký đơn vì là lỗi của anh, anh sẽ gánh hậu quả, tiền nợ tôi anh hứa sẽ trả, chỉ mong tôi đừng ngăn cấm anh thăm con. Tôi đau buồn, nhưng luôn tỏ ra bình thường vì không muốn người nhà lo lắng, buồn phiền.

Hiện tôi còn tình cảm với chồng nhưng lòng tin đã hết. Anh cũng không thể vượt qua bản thân vì lúc nào cũng nghĩ tôi coi thường anh, giữa chúng tôi là cả khoảng dài tăm tối. Anh bảo vẫn thương tôi nhưng lòng tự trọng cao hơn, giờ chỉ nghĩ tới việc trả nợ cho tôi. Tôi cũng không biết bản thân sẽ gắng gượng được bao lâu, rất mong nhận được góp ý từ các độc giả.

Quỳnh

Độc giả gọi vào số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) trong giờ hành chính để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc

You may also like

Để lại một bình luận