Trang chủ Thể thao Phe phản diện trên sân cỏ

Phe phản diện trên sân cỏ

qua admin
0 nhận xét

Những cái nhìn đầy thiên kiến trong bóng đá xuất phát từ đâu? Câu trả lời có từ trận Hà Nội gặp HAGL.

Cuối tuần qua, cuộc đối đầu được coi là kinh điển của bóng đá Việt giữa Hà Nội và HAGL diễn ra, cả trên sân cỏ và dư luận. Một trận đấu có tranh cãi, nhưng dù có bỏ qua những sai sót thì không khó để nhận ra: nhiều người đứng về phía HAGL.

>> Ba lầm tưởng khiến bóng đá xấu xí

Tình huống gây tranh cãi nhất là pha phạm lỗi của Duy Mạnh được làm chậm và chiếu lại đến ba lần với ba góc quay rất rõ ràng (và đương nhiên trọng tài đã có sai sót), nhưng ngay sau đó chỉ một phút, pha va chạm giữa thủ môn HAGL với cầu thủ Hà Nội chỉ được làm chậm một lần với góc quay từ phía sau rất mờ và loáng qua, khiến cho chưa ai kịp nhận ra pha bóng đó có lỗi hay không. Trận đấu đã trôi qua vài ngày, trọng tài cũng đã thừa nhận sai sót.

Tôi có cảm giác CLB Hà Nội là một thế lực đáng ghét, không xứng đáng chiến thắng, còn HAGL tội nghiệp, cần sự đồng cảm. Hãy so sánh với trận siêu kinh điển giữa Real Madrid và Barcelona. Báo chí Tây Ban Nha đưa tin về cả hai đội bóng với lượng thông tin như nhau và thái độ trung lập, trừ hai tờ báo vốn thân với một trong hai đội là AS và Marca.

Trừ fan của một trong hai đội đó, không ai muốn đọc những thông tin và thái độ mang tính một chiều như thế. Tiếp theo, nói về sai sót của trọng tài, đó là điều khó chấp nhận.

Nhưng thực tế, chúng ta chưa có VAR, nên sai sót là khó tránh khỏi. Với những ai còn đang nghi ngờ về “chuyện này kia”, thì trọng tài bắt chính trận siêu kinh điển vừa qua đã từng rút tới 5 thẻ đỏ cho Hà Nội dưới thời HLV Chu Đình Nghiêm.

Ngay cả ở Ngoại hạng Anh, chuyện bẻ còi sau khi xem VAR chỉ khiến người ta ngỡ ngàng trong mùa giải đầu có VAR. Còn tới bây giờ, chuyện đã quá quen thuộc. Một thống kê khác, ở mùa giải 2019-2020, mùa đầu tiên áp dụng VAR ở Ngoại hạng Anh, con số chỉ ra nếu không có công nghệ này, Wolverhampton đã leo lên top 4 và dự C1.

>> Năng lực thật của bóng đá Việt

Bộ phim viễn tưởng “Kỷ nguyên Elysium” ra mắt vào năm 2013 lấy bối cảnh trong tương lai, thời điểm mà Trái Đất đã bị ô nhiễm nặng nề và bùng nổ dân số đến mức không thể kiểm soát được.

Những người giàu có muốn tồn tại được đã tạo ra hành tinh Elysium và chuyển lên đó sống. Elysium là nơi không khí trong lành, cảnh vật tươi đẹp, đầy đủ tiện nghi sống, thậm chí có một chiếc máy mà chỉ cần nằm vào thôi là mọi bệnh tật trên đời đều được chữa khỏi.

>> ‘Người xem bóng đá ngày càng thiếu khách quan’

Nhưng muốn được tận hưởng tất cả điều đó, bạn phải là công dân của Elysium, có mã số định danh giống như căn cước công dân. Max là một anh chàng mồ côi nghèo khó, hồi nhỏ phải sống trong tu viện. Khi lớn lên cũng đã từng vào tù vì ăn cắp vặt, nhưng giờ đang làm công nhân cho một nhà máy ở Trái Đất. Một ngày bị nhiễm phóng xạ do những ép buộc thiếu an toàn của chủ xưởng khi làm việc. Giới chủ độc ác cũng không quan tâm, chỉ cho anh vài viên thuốc để sống thêm vài ngày trước khi chết.

Khi vào viện, tình cờ gặp lại người bạn thuở nhỏ Frey cùng đứa con gái bé bỏng đang mắc bệnh hiểm nghèo mà không có tiền chữa chạy, anh quyết định đánh liều lấy một kế hoạch thâm nhập lên Elysium để chữa bệnh cho mình và cô bé. Nhưng muốn lên đó, anh phải chống lại thế lực bảo vệ Elysium, gồm bà bộ trưởng nham hiểm Delacourt và một tên đặc vụ vô nhân tính Kruger.

Rõ ràng, Max là tuyến nhân vật chính diện. Ở phe phản diện đối đầu là bà bộ trưởng và tên đặc vụ. Thông thường, khi xem những phim như thế, chúng ta thường mong cho phe chính diện sẽ giành chiến thắng, đạt được điều mà họ mong muốn từ đầu. Từng chi tiết phim cũng khắc họa rõ về những nhân vật chính diện, từ cuộc đời, thân phận đến hành động của họ, để khán giả đồng cảm và ủng hộ.

Trọng tài luôn có những sai lầm trong tình huống nhanh. Vẫn là ông Ngô Duy Lân, thậm chí còn nhận được mưa lời khen cho trận đấu Hà Nội bị rút thẻ đỏ cách đây gần một năm. Trọng tài có thể sai, nhưng nếu đó là sai lầm bất lợi cho Hà Nội, dư luận sẽ nhận định trọng tài công tâm. Nói cách khác, trong bộ phim sân cỏ này, với góc máy của truyền thông, Hà Nội là phe phản diện, còn HAGL thì khác.

Bây giờ, hãy thử làm đạo diễn của phim Elysium dưới góc nhìn của bà bộ trưởng Delacourt xem sao. Một người làm nhiệm vụ gìn giữ hòa bình cho hành tinh Elysium xinh đẹp, bỗng một ngày bị một thế lực từ Trái Đất xâm nhập không lý do, mang vũ khí, tàu chiến lao vào Elysium bất hợp pháp, mà cầm đầu là một kẻ từng có tiền án.

Bà phải bằng mọi cách chống lại thế lực đó, vì nếu chúng chiếm được dữ liệu máy chủ, chúng có quyền cấp mã số công dân cho bất kì ai, thậm chí đưa toàn bộ người Trái Đất lên Elysium, gây nên một cuộc bùng nổ dân số khác.

Nếu không hành động, Elysium sẽ sớm hỗn loạn như Trái Đất. Hẳn là câu chuyện đã rất khác rồi. Vấn đề là, bóng đá không phải một bộ phim điện ảnh. Và truyền thông không thể nào coi HAGL như anh chàng Max tội nghiệp kia.

Lê Thành

>>Bài viết không nhất thiết trùng với quan điểm VnExpress.net. Gửi bài tại đây.

You may also like

Để lại một bình luận