Trang chủ Việt Nam Mai Chí Thọ – vị lãnh đạo của lòng dân

Mai Chí Thọ – vị lãnh đạo của lòng dân

qua admin
0 nhận xét

Ông Mai Chí Thọ (thứ 5 từ phảiqua) thămnông dânở vườnrau Tân Thắng, Tân Bình–Ản htưliệu

Trong tập “Hồi ức Mai Chí Thọ” mà chính ông đã “hối hả lao vào viết, sửa đi sửa lại, gọt giũa mãi” vừa được tái bản và gửi tặng đến các đại biểu tham dự hội thảo kỷ niệm 100 năm ngày sinh Mai Chí Thọ có một chương man gtựa đề “Đồng bào đồng chíơi, contạơn người mãi”.

Đọc lên nghe như một lời gọi, một tiếng lòng và tiếng lòng ấy chính là tiếng lòng của ông Mai Chí Thọ xuyên suốt cuộc đời, từ lúc là một chiến sĩ cách mạng nơi bưng biền, một người tù chính trị qua bao nhiêu nhà ngục khéttiếng, haylú clà chủ tị ch rồi bí thư TP.HCM, hayđại tướng, bộ trưởng Bộ Nội vụ ..

Sáng 12-7, Thành ủy TP.HCM và Bộ Công an đã tổ chức hội thảo khoa học “Đại tướng Mai Chí Thọ với lực lượng Công an nhân dân Việt Nam và đảng bộ, chính quyền, nhân dân TP.HCM” tại hội trường TP.HCM. Hội thảo đã nhận được 104 thamluận của các nhà khoa học, nhàng hiên cứu, các đồng chí, đồng độ

Tôi chỉ tì mcách gỡ khó khăn chosản xuất. Là chủ tị ch thành phố, tôi có trá ch nhiệ m và qu yề nhạn củ amình. Việc gìtrong phạm vicủ atôi thì tôi quyết định, hỏi tới hỏi luicòngì là chủ tị ch nữa ..

Ông Mai Chí Thọ

Từ gương mặt mẹ ..

Những thuộc cấp của ông Mai Chí Thọ, những đồng chí đi sau thế hệ ông, những người có may mắn được làm việc, được tiếp xúc đã gửi đến hội thảo hôm nay hơn một trăm bản tham luận cùng rất nhiều câu chuyện và hầu hết đềux oayquanh chữ “Dân” trong cuộc đờiông.

Nhà báo Nguyễn Thị Ngọc Hải, người đã dành một phần trong sự nghiệp của mình để bám sát những cuộc phỏng vấn với nhân vật Mai Chí Thọ, ghi lại hẳn một tập ký sự riêng về ông, nhắc lại một câu chuyện mà theo bà là “chạm và o trái tim”: một nỗi ânhận, day dứt củ aông với mẹ mình.

Bà đã cho độc giả cơ hội nghe ông bộc bạch: “Ấy là năm 1954, tôi đóng giả sĩ quan liên lạc, đi máy bay của phía miền Nam ra Hà Nội. Chúng tôi đang xây dựng mạng lưới tình báo phía Nam. Có cơ hội được về thăm mẹ sau 15 năm xa cách. Mẹ ngồi trong mùng nhìn con lặng lẽ khóc. Mình lại cố cứng rắn: Mẹ đừng khóc, còn bao gia đình tan nát. Mẹ hỏi với niềm hy vọng trông chờ: Con về chuyến nà yở luôn? Không, concòn đi. Đất nước thến à yở nhà saođược, nước mất nhà c

Câu trảl ời cứng cỏi, lý lẽấy đã nằm lại trong timông cả đời với sự ânhận. “Thiếu tình cảm, không thấu đáo”, ông tự trách mình. Mẹ ông có tới ba người con trai đã đứng vào hàng ngũ những người lãnh đạo cao nhất trong thời chiến tranh, biết bao nhiêu năm bà thắt tim chờ đợi trong khi con lao vào hòn tên mũi đạn, chịu đựng những hung tin các con lần lượt bị bắt, bịt ù đày. “Mìnhn ​​ói vậy là không được”, ông Mai Chí Thọ đã day dứt mãi.

Đi làm cách mạng, một đời sống với dân, với Mai Chí Thọ đâu cũng là quê hương, đâu cũng là nhà, và bà mẹ nào cũng luôn sẵn sàng nhường cho ông cùng đồng đội chỗ ngủ duy nhất, chiếc mùng duy nhất, nắm gạo couối cùng. Có lẽ vì vậy mà saunà y khiđã hòa bình, đã làm lãnh đạo, dù là chính quyền hay côn gan, ông hình thành thó iquen Đến công tác Đi chợ để nhìn ngắm những gương mặt các mẹ, các chị, soi xem nỗi buồn, niềm vui trong ấy, chợ là tiêu biểu cho sinh hoạt, mức sống xã hội và cả văn hóa nữa.

Vànhững nămđầu tiên của hòabìnhấy, trongvai chủ tịch TP.HCM, lạthay, ông Mai Chí Thọn hìnđâu cũng thấy n Niềm vi h “Có được chiếc xe hơi mới mừng lắm. Tôi đi từ trung tâm thành phố theo đường Trần Hưng Đạo xuống tuốt nhà thờ Cha Tam. Đường phố lớn vậy mà nhà nhà đóng cửa im ỉm không ai buôn bán, thành phố như chết đi mấy phần. Buồn hết sức “.

Ấy làs authời kỳ cải tạo tư sản. Rồi ra Hà Nội công tác, “cái chợ mùa đông miền Bắc rất ấn tượng vì tôi quen ở phương Nam luôn nắng tràn trề. Trời u ám màu chì. Con người chen chúc, ăn mặc nâu sồng xám xịt, gương mặt cũng xám , Aicũngâulo, chẳng hề thấy một né trạng rỡ … “. Ấyl à khithời bao cấp đã quá kéo dài.

Những ánh nhìn cứa lòng ấy đã khiến ông Mai Chí Thọ cùng với ông Võ Văn Kiệt và những lãnh đạo TP.HCM bấy giờ đi đến những nước đi táo bạo để sửa sai, để phá rào cho nền kinh tế được hồi sinh. Cácôngngượcxuôitìmcáchxuấtkhẩu , Đổi hàng, chở gạo, tìm hương sống sống chongười dân, kể cả Nhữ ng biệt dan hông “chủ tịch gạo” Kể cảkhi Mai Chí Thọ trở thành bộ trưởng Bộ Nội vụ, cách nhìn vấn đề trêng ương mặt và nồi cơmng

Ông Võ Viết Thanh kể câu chuyện về người thủ trưởng của mình: “Lần ấy chú Năm Xuân bảo tôi bố trí đi thăm một số nơi sinh sống của đồng bào dân tộc Tây Nguyên. Đến từng cụm dân cư, ông đều gửi tặng cá mắm, cá khô. Đồng bào rất mừng. Ông đến xem chỗ ngủ và bếp của họ. Bếp chỉ có khoai, bắp treo giàn sấy khô. Nhà nào khá thì có vài tấm đắp bằng dù pháo sáng từ thời chiến tranh, những nhà khác chỉ có tấm vải mongmanh chắp vá ..

Ông nhận định: “Đời sống đồng bào dân tộc còn kéo dà inhư thến à y thì Tây Nguyên có thể vẫn còn b Những diễn b

Mai Chí Thọ--vịlãnh đạo củ alòng dân--Ảnh 3.

Ông Mai Chí Thọ dự kha igiảng năm học 1977-1978 ở Trường Lý Tự Trọng, TP.HCM-Ản htưliệu

Chức vụ chẳng thể bằng giá trị

Đồng đội của ông vẫn còn nhớ những câu: “…Nhất tướng công thành vạn cốt khô/ Núi xương sông máu dựng cơ đồ/ Đồng bào chiến sĩ hy sinh thế/ Quan bé quan to nhớ nhớ cho”. Ấylàbàithơ”Phongtướng “màông viết khiđược phong là mđại tướng đầu tiên củ a lự clượng côn gan” Chức vụn à o tìănthua cũng làở giá trị

Những người đi tiên phong tìm đầu mối xuất nhập khẩu đổi hàng hóa trong giới doanh nghiệp người Hoa những năm cuối của thập niên 1970 ấy như ông Phan Chánh Dưỡng vẫn còn nhớ “đèn xanh” của ông Mai Chí Thọ đã được bật từ các con đường chyu yể nhàng ngoài quố clộ đến tận phao số 0 cập mạn tà unước ngoài.

Còn Mai Chí Thọ thì đã trả lời các lãnh đạo khi bị hỏi đến: “Tôi chỉ tìm cách gỡ khó khăn cho sản xuất. Là chủ tịch thành phố, tôi có trách nhiệm và quyền hạn của mình. Việc gì trong phạm vi của tôi thì tôi quyết định, hỏi tới hỏi luicòngì là chủ tị ch nữa … “

TP.HCM những năm ấy trăm khó ngàn khó nhưng may thay đã có được những lãnh đạo hết lòng vì dân như Mai Chí Thọ, Võ Văn Kiệt, Võ Trần Chí, Nguyễn Vĩnh Nghiệp… Ông Hồ Hữu Nhựt, người đã có cơ hội làm việc với ông Mai Chí Thọ từ những ngày chiến tranh cho đến hòa bình, hôm nay vẫn tâm đắc bài học lãnh đạo số 1 mà ông Thọ đã truyền lại: “Phải phát hiện ra cái sai, cái khuyết điểm thì mới tì mđược biện pháp khắc phục, tì mracá ch là mđúng được “.

Bài học ấy ông đã rút ra từ bao nhiêu suy nghiệm và chiêm nghiệm trong những bước đường cách mạng mình đã đi, những gương mặt người dân mà mình đã tìm kiếm, ngắm nhìn…

Tỏ asáng từ tâm

Khi về hưu, ông đã sống rất thanh thản, tích cực. Có lầnông nói rất sung sướng khiraphố dạo chợ được mọ ingười chà o mời, tiếp đón bình dị. Chúng tôi luôn thấy ông sảng khoái, tràn đầy năng lượng tích cực, đầy sáng tạo tươi mới và bận rộn một cách đáng nể cho đến tận những ngày sức khỏe suy yếu lúc cuối đời. Chúngtôichưabaogiờthấyôngthựcsựlàmộtngườiđãnghỉhưu。

Phải chăng khi có tâm trong sáng, khi trí tuệ đủ lớn và khi trải nghiệm cuộc đời với đức tin và lý tưởng, tình cảm nhân văn mãnh liệt thì con người ta sẽ luôn tỏa sáng khỏe mạnh, vững vàng ở mọi hoàn cảnh, mọi trở ngại ..

PHANTHỊ THANH XUÂN (Congái, đại diệngia đình)

You may also like

Để lại một bình luận