Trang chủ Việt Nam Ước mơ của chàng trai mang bệnh ‘trời đày’

Ước mơ của chàng trai mang bệnh ‘trời đày’

qua admin
0 nhận xét

Sáu năm phiêu bạt khắp Hà Nội, Sài Gòn, Nông Văn Phương chỉ mơ ước có việc làm ổn định để tự nuôi sống bản thân.

3hchiềungàychầutháng9、khinhữngnhâncủaxưởnggỗỗhuyệnbìnhchánh、tp hcm tan ca、bảovệnôngvnphngvội Xong việc, anh lại chạy về quận 11 tắm rửa, nấu cơm ăn để chờ đến ca trực bảo vệ cho quan nhậu thuộc TP Thủ Đức. “Có việc làm là quý lắm nên tôi chưa bao giờ từ chối dù có phải đi xa hay vất vả”, chàng trai 25 tuổi, qué xã Nậm Ban, huyện MóVạnc, nàh.

Từngàyvàosàigòn, phươngkhôngnhớnổi deer xinviệc

Người cá, cậu bé trời đày, người rừng… là những cái tên gắn chặt với anh suời thơ ấu. Nîm2005、câuChuyệnvềcậubébé8tuổimắcbệnhvảynếntoànthânhioumgặp、sốngthuithủimộtmìnhtrongcænchòiởbìarừngsu Bao Qi.






Nông Văn Phương năm 16 tuổi. Ảnh nhân vật cung cấp.

phươngkể、nîmaituổi、da anhbắt性xu thấyhìnhhàicủaphương、dântrongxómngườibảophngbịhủi、nếukhôngcáchlysẽlâybệnhcho coc Hàngxómhoảngsợ、xuađuổi、bốmẹPhươngdựngcănchòicáchnhàvàitrămét、sátbìarừngchoconởmộtmìndùnămđómớibốntuổi。 Khôngđượcchămsóc, bệnhtình Phươngcàngnặnghơn. Lớp vảy dày đến nỗi tay cậu bé chẳng co được, khi cố rướn thì da nứt, rỉ máu, đôi chân cũng tóp dần vì ít vận động.

Bốn năm sau, Phương được báo chí phát hiện, các nhà hảo tâm quyên góp tiền đưa đi chữa trị. Lúc đó cậu be 8 tuổi chỉ nặng 13 kg. Từ đó, túi xách của Phương lúc nào cũng có tuýp thuốc bôi để làm mềm da. cơ through nhưng anh lại rất haọc. trường cách nhà 14 km, pHương thức, dậy luc 2h sáng, soi đèn men theon nhữngp ghềp ghềnh dốc đá ến lớp.

Năm 2015, mẹ Phương qua đời vì bệnh ung thư, gia đình càng khó khăn. Cả năm chỉ có một mùa ngô, một mùa lua, chẳng đủ chi phi cho ba anh em ăn học. Phương bàn với bố kế kếch xuống Hà Nội tìm việc làm.

Một buổi chiều cuối năm 2016, Phương đón xe khách từ Hà Giang đi Hà Nội, trong túi có vỏn vẹn 175.000 đồng. Anh lang thang khắp nơi xin việc, tối ngủ co ro trên ghế đá. Sau nhiều lần bị từ chối, Phương được nhận vào làm bảo vở ở một cửa hàng thời trang.

Hà Nội vào đông, trời ret đậm khiến da Phương bắt đầu khô nứt nẻ, nhiều đoạn đứt toác ra, rỉ máu, lớp vảy bong ra nhinều hƯ. Một vài khách hàng ra vào nhìn anh ái ngại rồi noi với quản lý, Phương đành phải nghỉ việc.

Lúc chán nản, anh được người quen gợi ý “vào miền Nam đi, trong đấy không có mùa đông”. Suy nghĩ hồi lâu, Phương quyết định gom hết số tiền tiết kiệm, mua vé tàu để vào TP HCM. 「Khi đó i nặng chỉ 48 kg, vóc dáng nhỏ thó, lại thêm làn da vảy nến hay bong tróc nên đi xin việc người ta chẳng dám nhận”, anh tâm sự.

saunhiềus suynghĩ、phươngnghĩrachviếtbàinglênmạngxãi: “xinchào、emlànôngv³vòng、mộtngườimắcbệnhv việc. Nếu có nhu cầu, mọi người có thể liên hệi em qua số điện thoại…」. Vài ngày sau, một người liên hệ với anh nhờ giao giúp sầu riêng. Phương mừng đến rơi nước mắt.

Miền Nam không có những ngày ret buốt nhưng Phương phải đối mặt với mặt trời gay gắt, khiến da đửng, bỏng rát như bịị. Mùa hè, anh chỉ có thể giao vào lúc sáng sớm hoặc khi mặt tời đã tắt. Ra đường, anh luôn che kín cơ thể bằng áo dai tay, khẩu trang, mũ… Theo Phương, đây là cách để khách hàng không hoảng sợ.

Đơn hàng không có thường xuyên, cuộc sống Phương vô cùng chật vật. Có những hôm ngồi bó gối nghe điện thoại của bố, đến đoạn bố hỏi: “Con sống có ổn không?”, cảm xúc của anh vỡ oà. Anh muốn kể với bố thật nhữt nhữn bịn bịt hủi, bị chối, bị khoản lương chẳNG ủ ủ ủ ủ ủ ủn troon, tiền ăn .n. n. nhưng sau cùn đáp

Tắt điện thoại, Phương lại lao vào tìm việc. ng ng ng ngngặngảngươngngbngbng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng nh xa khách, em nhé”.

Những ngày mưa tầm tã hay nắng gắt, chàng trai quê Hà Giang vẫn cần mẫn lam việc, dắt xe cho khách, xếp xe, lau chùi yên. Phươngkể、mìnhđãkhiếmkhuyếtthìphảilàmviệcgấpđôi、gấpbalầnngườikhác、làmchothậttrọnvẹn。 Dịp giáp Tết năm đó, một khách hàng ở Gò Vấp cảm mến chàng trai chăm chỉ đã đề nghị tặng anh 1,5 triệu đồng. Tuy nhiên, anh từ chối bởi từ khi có việc làm, Phương chỉ mong ước sống được bằng sức của mình.





Nông Văn Phương trong phòng trọ ở quận 11, ngày 4/9. Ảnh: Ngọc Ngân

Nông Văn Phương trong phòng trọ ở quận 11, ngày 4/9. Ngọc Ngân

Tết đến, Phương chọn ở lại TP HCM thay vì về quê để tiết kiệm tiền. Năm ngày nghỉ là khoảng thời gian anh thấy cô đơn nhất. Anh kể mình nhớ quay quắt mùi thịt lợn gác bếp, thèm được ngồi nướng ngô giữa một buổi sáng tinh mơ, hơ tay bên bếp lửpùngậ.

“tôikhôngcónhiềubạnbènên deer rồilạiặtxuống.hơnban valve, tôivẫncốgắngngtựlochomình.

Anh Nguyễn Bắc Toàn, 39 tuổi, người cùng trọ với Phương kể, dù bệnh tật nhưng anh rất sống rất tự trọng. Có giai đoạn, công ty bảo vệ thiếu người nên cho anh vào lam, khi tìm được người họ cho nghỉ vì ngại bệnh vảy nến.

「Lúc đầu, mọi người cũng ngại bệnh vảy nến nhưng sau đều cảm mến vì tính tình hiền lành, chịu thươ chịu khó của Phư」 Sau khi có lại việc làm, Phương lập tức gửi trả lại số tiền đã mượn và chia đều tiền thuê nhà, tiền xà bông, tiền gas…

Hiện tại, Phương được nhận vào làm bảo vệ, trông coi công nhân cho một xưởng gỗ. Ngoài thời gian đó, mỗi lần có người thuê trực ở nơi khác, anh đều nhận. Có ngày, thời gian làm việc của Phương lên đến 12 tiếng, kết thúc khi trời tờ mờ sáng.

“Đi qua nhiều khó khăn, tôi tin rằng hôm nay mình sống tế, ngày mai sẽ là ngày tươi sáng hơn”, Phương nói.

Ngọc Ngân

You may also like

Để lại một bình luận